Lăng kính

Bài học từ vụ 'coin Shark Bình': Token hay cái bẫy?

TS. Đào Trung Hiếu 03/10/2025 20:47

Sự kiện xoay quanh dự án ANTEX, sau đổi tên thành RAB, với sự liên quan của doanh nhân Nguyễn Hòa Bình (Shark Bình) đang gây xôn xao dư luận. Nhà đầu tư tố mất trắng, trong khi nhân vật trung tâm khẳng định mình cũng là nạn nhân. Vụ việc phơi bày rủi ro của thị trường tiền điện tử non trẻ ở Việt Nam và gợi nhớ đến nhiều bê bối quốc tế khiến hàng tỉ USD bốc hơi.

Từ “phiếu hứa hẹn” đến vùng xám pháp lý

Trong kỷ nguyên số, sự xuất hiện của tiền điện tử đã tạo ra một cơn sốt chưa từng có. Khác với tiền giấy hay vàng bạc hữu hình, tiền số chỉ tồn tại trên blockchain -một “cuốn sổ công khai” phân tán, không thể tẩy xóa. Trên nền tảng ấy, ngoài những đồng tiền lớn như Bitcoin hay Ethereum, nhiều nhóm phát triển phát hành thêm token - những “phiếu kỹ thuật số” để huy động vốn.

Nói một cách dễ hiểu, nếu coi blockchain như một trò chơi lớn, thì coin là đồng tiền chính trong game, còn token giống như những phiếu thưởng mà nhà phát triển tự in, kêu gọi người chơi mua với kỳ vọng một ngày nào đó giá sẽ tăng. Người tham gia bỏ tiền thật để đổi lấy token, chờ ngày nhân lợi nhuận, nhưng niềm tin ấy mong manh hơn bao giờ hết khi thiếu vắng khung pháp lý bảo vệ.

Từ ANTEX đến RAB: niềm tin và sự sụp đổ

Dự án ANTEX tại Việt Nam là minh chứng sống động cho cơn lốc ấy. Được quảng bá rầm rộ, gắn liền với tên tuổi Shark Bình - một gương mặt quen thuộc trên sóng truyền hình - dự án nhanh chóng thu hút đông đảo nhà đầu tư nhỏ lẻ. Khi niêm yết, giá ANTEX tăng nóng, nhưng chỉ sau một thời gian ngắn đã lao dốc gần về 0.

Không dừng lại, dự án đổi tên thành RAB (Rabbit), theo tỷ lệ 1.000 ANTEX đổi lấy 1 RAB. Nhưng token mới tiếp tục rớt giá thảm hại, khiến nhiều nhà đầu tư mất trắng. Từ đây, những cáo buộc nổi lên: Shark Bình bị cho là có quyền kiểm soát ví tiền, chỉ đạo bán tháo ngay khi niêm yết - một hành vi thường được gọi là “pump and dump”: bơm giá rồi xả hàng.

Đáp lại, Shark Bình phủ nhận. Ông cho rằng mình chỉ là nhà đầu tư chiến lược, không điều hành kỹ thuật, thậm chí bản thân cũng thua lỗ. Ông nói mình bị lôi vào tranh cãi do mâu thuẫn nội bộ. Nhưng chính sự thiếu vắng hành lang pháp lý ở Việt Nam khiến câu chuyện trở nên mập mờ: nhà đầu tư không có công cụ pháp lý hữu hiệu để đòi quyền lợi, trong khi trách nhiệm của những người có tên tuổi trong dự án vẫn là dấu hỏi lớn.

Thế giới từng lao đao vì token

Vụ ANTEX - RAB không phải cá biệt. Nó gợi nhớ đến hàng loạt vụ án quốc tế, nơi token được sử dụng để huy động vốn, tạo cơn sốt rồi sụp đổ.

OneCoin là trường hợp điển hình. Do Ruja Ignatova khởi xướng, từng được tung hô là “Bitcoin thứ hai”, OneCoin huy động được hơn 4 tỉ USD từ nhà đầu tư tại 175 quốc gia chỉ trong ba năm (2014 - 2017). Sau này, cơ quan điều tra phát hiện dự án không hề có blockchain thật sự. Ignatova biến mất và bị Interpol truy nã đỏ, còn nhiều nhân vật cốt cán bị kết án tù.

Ở Nam Phi, Mirror Trading International (MTI) hứa hẹn “robot giao dịch tự động” sinh lời ổn định. Nhưng tòa án Nam Phi xác định đây là mô hình Ponzi. Năm 2020, MTI được hãng phân tích Chainalysis ghi nhận là vụ lừa đảo Bitcoin lớn nhất thế giới trong năm, với thiệt hại 589 triệu USD, hơn 200.000 người tại 140 quốc gia sập bẫy.

Tại Mỹ, Ủy ban Chứng khoán (SEC) và Bộ Tư pháp nhiều lần truy quét các mô hình thao túng. Năm 2024, SEC cáo buộc ba tổ chức và chín cá nhân tạo khối lượng giao dịch giả để đẩy giá token. Trước đó, vụ Save the Kids Token (2021) phơi bày việc nhiều influencer quảng bá token “từ thiện” rồi nhanh chóng bán tháo, khiến giá sụp đổ, nhà đầu tư thiệt hại nặng nề.

Nhìn lại, tất cả những vụ này đều có mẫu số chung: quảng bá rầm rộ, tận dụng hình ảnh người nổi tiếng, giá tăng nóng rồi rơi tự do, để lại gánh nặng cho người đến sau. Vụ ANTEX - RAB ở Việt Nam, dù chưa có kết luận điều tra, cũng khiến dư luận không khỏi liên tưởng.

Tâm lý đám đông và cái bẫy niềm tin

Từ góc độ tội phạm học, mô hình huy động vốn bằng token đánh thẳng vào niềm tin xã hội. Khi một nhân vật có uy tín xuất hiện, hiệu ứng đám đông tạo ra “vốn tín nhiệm” khổng lồ. Người tham gia tin rằng “người nổi tiếng không thể sai”, và đổ tiền thật vào những phiếu hứa hẹn. Một khi lượng vốn đủ lớn, những ví tiền lớn hoàn toàn có thể thao túng giá, tạo ra kịch bản bơm - xả.

Về tâm lý, nhà đầu tư nhỏ lẻ thường rơi vào trạng thái FOMO - “Fear Of Missing Out”, nghĩa là nỗi sợ bị bỏ lỡ cơ hội. Khi thấy đám đông giàu lên, họ vội vàng lao theo mà không cân nhắc rủi ro. Chính yếu tố này khiến tiền số trở thành “cái bẫy ngọt ngào”: càng hứa hẹn lợi nhuận cao, càng có sức hút chết người.

Tỉnh táo trước lời hứa đổi đời

Từ câu chuyện Shark Bình và những vụ việc quốc tế, có thể rút ra những bài học cơ bản. Thứ nhất, không nên đánh đồng sự xuất hiện của người nổi tiếng hay doanh nhân với sự đảm bảo an toàn của dự án. Thứ hai, nguyên tắc kinh tế muôn thuở: lợi nhuận càng cao thì rủi ro càng lớn. Trong thế giới tiền số, rủi ro ấy có thể là mất trắng.

Nhà đầu tư cần trang bị kiến thức tài chính - công nghệ tối thiểu, kiểm chứng kỹ lưỡng, và chỉ bỏ số tiền có thể chấp nhận mất. Đồng thời, truyền thông cũng cần có trách nhiệm hơn, tránh vô tình tiếp tay cho những dự án thiếu minh bạch.

Vùng xám và câu hỏi trách nhiệm

Điều khiến dư luận quan tâm nhất là liệu vụ việc này có dấu hiệu hình sự hay chỉ đơn thuần là tranh chấp đầu tư. Ở Việt Nam hiện nay, tiền điện tử và token chưa được công nhận là phương tiện thanh toán, cũng không được định danh rõ ràng trong Luật Chứng khoán hay Bộ luật Dân sự. Chính khoảng trống pháp lý này khiến những dự án như ANTEX - RAB rơi vào vùng mập mờ: nhà phát triển có thể huy động vốn, còn nhà đầu tư khi thua lỗ gần như không có công cụ pháp lý hữu hiệu để đòi quyền lợi.

Từ góc nhìn luật hình sự, nếu chứng minh được ngay từ đầu có sự gian dối, cố ý sử dụng uy tín cá nhân để lôi kéo cộng đồng rồi chiếm đoạt, hành vi có thể bị xem xét dưới tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản” (Điều 174 BLHS 2015), hoặc “Sử dụng mạng máy tính, mạng viễn thông để chiếm đoạt tài sản” (Điều 290 BLHS 2015).

Tuy nhiên, nếu bản chất chỉ là dự án thất bại, thị trường biến động, hoặc mâu thuẫn nội bộ, thì đây có thể chỉ là tranh chấp dân sự - thương mại, không đủ căn cứ để truy cứu hình sự. Nói cách khác, việc xác định Shark Bình là “thủ phạm” hay “nạn nhân” sẽ phụ thuộc hoàn toàn vào kết quả điều tra, nhất là việc chứng minh yếu tố chiếm đoạt.

Ở các nước phát triển, hành vi thao túng giá token, tạo giao dịch giả hay bơm - xả thường được xử lý nghiêm khắc như một dạng gian lận tài chính. Châu Âu đã ban hành Quy định về thị trường tài sản số (MiCA), còn Mỹ thường dựa vào luật chứng khoán để buộc dự án phải công bố minh bạch, có trách nhiệm với nhà đầu tư. Đây là những kinh nghiệm đáng tham khảo, bởi Việt Nam cũng cần khẩn trương xây dựng hành lang pháp lý rõ ràng cho tiền điện tử, thay vì để nó trôi nổi trong vùng xám.

Bởi vậy, bài học không chỉ dành cho những người trót tin vào lời hứa đổi đời của token, mà còn dành cho cả hệ thống pháp luật. Nếu khung khổ quản lý không theo kịp, những “phiếu hứa hẹn” thời số hóa rất dễ trở thành cái bẫy. Và cái giá của sự cả tin không chỉ là tiền bạc, mà còn là niềm tin của công chúng đối với thị trường và sự minh bạch của chính môi trường kinh doanh.

Câu chuyện “coin Shark Bình” đang phơi bày những lỗ hổng trong quản lý và tâm lý đầu tư theo phong trào. Dù kết quả điều tra ra sao, sự việc này đã trở thành hồi chuông cảnh tỉnh. Nó cho thấy trong vùng xám pháp lý, niềm tin có thể bị lợi dụng như một thứ hàng hóa. Và khi đó, cái giá của sự cả tin đôi khi không chỉ là tiền bạc, mà còn là sự bào mòn niềm tin xã hội - thứ vốn quý không dễ gì gây dựng lại.

Nổi bật
      Mới nhất
      Bài học từ vụ 'coin Shark Bình': Token hay cái bẫy?
      • Mặc định

      POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO