Ai sẽ chịu trách nhiệm khi xe tự lái gây tai nạn?
Sự cố hàng trăm robotaxi Apollo Go của Baidu vừa gióng lên hồi chuông cảnh báo về một khoảng trống pháp lý khổng lồ về trách nhiệm khi xe tự lái gặp sự cố.
Khi một chiếc xe do con người điều khiển gây tai nạn, hệ thống luật pháp truyền thống dễ dàng xác định lỗi và trách nhiệm bồi thường dựa trên hành vi của tài xế. Tuy nhiên, khi "người cầm lái" là những dòng mã lệnh thuật toán vô hình, cơ sở pháp lý cũ lập tức bộc lộ sự lỗi thời. Việc định vị chính xác chủ thể phải gánh chịu trách nhiệm dân sự hay hình sự đang trở thành một bài toán hóc búa, buộc các cơ quan lập pháp và giới tư pháp toàn cầu phải thiết lập lại toàn bộ cấu trúc luật giao thông và bảo hiểm.
Sự chuyển dịch trách nhiệm dân sự từ cá nhân sang hệ sinh thái pháp nhân
Trong lịch sử luật pháp về giao thông vận tải, nguyên tắc cốt lõi để giải quyết tranh chấp luôn dựa trên hành vi, năng lực nhận thức và sự cẩu thả của người điều khiển phương tiện (driver negligence). Tuy nhiên, khi công nghệ tiến đến mức độ tự lái hoàn toàn (Cấp độ 4 và Cấp độ 5), cấu trúc này bị phá vỡ hoàn toàn. Hành khách trên xe lúc này bị tước bỏ quyền kiểm soát vật lý, họ chỉ đóng vai trò là người sử dụng dịch vụ di chuyển thuần túy. Do đó, toàn bộ rủi ro và gánh nặng pháp lý bắt buộc phải dịch chuyển từ cá nhân sang các tổ chức kinh tế đứng sau vận hành hệ thống.

Sự phức tạp pháp lý nảy sinh ở chỗ, chiếc xe tự lái không phải là sản phẩm của một thực thể duy nhất, mà là kết quả của một chuỗi cung ứng công nghệ đan xen phức tạp. Khi một vụ tai nạn xảy ra, cơ quan điều tra phải đối mặt với một ma trận nguyên nhân tiềm năng. Lỗi có thể xuất phát từ việc hệ thống cảm biến quang học (LiDAR) của nhà cung cấp phần cứng bị hỏng, do sự sai lệch trong thuật toán nhận diện hình ảnh của đội ngũ phát triển trí tuệ nhân tạo, hoặc do công ty điều hành mạng lưới vi phạm quy trình bảo dưỡng định kỳ.
Phân tích sâu về vấn đề này, các luật sư từ hãng luật Sam & Ash Law (Mỹ) nhận định rằng pháp luật đang buộc phải chuyển trọng tâm sang nguyên tắc "trách nhiệm nghiêm ngặt về sản phẩm" (strict product liability). Theo góc nhìn này, nạn nhân không còn kiện một tài xế cụ thể, mà sẽ nhắm vào một chuỗi các bên liên đới. Các nhà phát triển phần mềm và vận hành đội xe như Baidu, Waymo hay Cruise sẽ bị cáo buộc chịu trách nhiệm trực tiếp khi thuật toán do họ viết ra đưa ra quyết định sai lầm gây hậu quả.
Đồng thời, ngay cả các nhà sản xuất linh kiện bên thứ ba cung cấp dữ liệu bản đồ hay radar cũng có thể phải hầu tòa nếu cơ quan chức năng chứng minh được phần cứng của họ cung cấp dữ liệu đầu vào bị lỗi cho hệ thống AI. Việc quy kết trách nhiệm cho một thuật toán vô tri là điều bất khả thi, do đó, hệ thống luật pháp cần những quy định mang tính đột phá để ràng buộc trách nhiệm liên đới của từng mắt xích pháp nhân trong chuỗi cung ứng này.
Thách thức từ "hộp đen thuật toán" và sự đảo ngược nghĩa vụ chứng minh
Một trong những rào cản lớn nhất trong quá trình tranh tụng các vụ án liên quan đến xe tự lái chính là sự phức tạp cực đoan của công nghệ lõi. Các luật sư thường gọi đây là thách thức từ "Hộp đen thuật toán" (Black Box). Trí tuệ nhân tạo học sâu (deep learning) hoạt động dựa trên mạng nơ-ron nhân tạo, nơi hàng triệu thông số tương tác với nhau để đưa ra quyết định trong phần nghìn giây. Ngay cả chính các kỹ sư lập trình ra nó đôi khi cũng không thể giải thích cặn kẽ vì sao AI lại đưa ra một quyết định rẽ trái thay vì rẽ phải trong một tình huống cụ thể.
Theo luật sư Anthony Bruning từ hãng luật Bruning Legal (Mỹ), sự thiếu minh bạch này tạo ra một sự bất công rất lớn trong quá trình tố tụng. Theo nguyên tắc thông thường, nguyên đơn (người đi kiện) phải chứng minh được nguyên nhân gây ra tai nạn (burden of proof). Tuy nhiên, luật sư Bruning chỉ ra rằng việc buộc một người dân bình thường, hoặc thậm chí là các điều tra viên độc lập, phải truy cập và phân tích hàng triệu dòng mã phức tạp độc quyền của các tập đoàn công nghệ để tìm ra "lỗi thuật toán" là điều bất khả thi về mặt thực tiễn và tài chính. Hơn nữa, các công ty công nghệ luôn có xu hướng che giấu dữ liệu kỹ thuật dưới danh nghĩa bảo vệ bí mật thương mại, khiến quá trình điều tra đi vào ngõ cụt.
Để giải quyết bài toán này, các chuyên gia pháp lý đang thúc đẩy việc áp dụng một cơ chế tư pháp mới: Đảo ngược nghĩa vụ chứng minh. Theo đó, khi một vụ tai nạn xảy ra liên quan đến phương tiện tự lái, mặc định nhà sản xuất phần mềm và đơn vị vận hành sẽ bị suy đoán là có lỗi. Trách nhiệm của các công ty công nghệ lúc này là phải chủ động công khai dữ liệu hộp đen và tự cung cấp bằng chứng kỹ thuật để chứng minh rằng thuật toán của mình đã hoạt động chuẩn xác và không vi phạm các tiêu chuẩn an toàn.

Nếu không thể chứng minh sự vô can của hệ thống, họ sẽ phải chịu hoàn toàn trách nhiệm bồi thường. Đây là một bước tiến quan trọng, ngăn chặn việc các tập đoàn công nghệ sử dụng bức màn "phức tạp kỹ thuật" để trốn tránh trách nhiệm trước pháp luật.
Tái cấu trúc thị trường bảo hiểm và yêu cầu minh bạch dữ liệu
Sự thay đổi về chủ thể chịu trách nhiệm dân sự kéo theo yêu cầu tái cấu trúc toàn diện đối với thị trường bảo hiểm xe cơ giới. Các hợp đồng bảo hiểm truyền thống vốn được thiết kế để phân bổ rủi ro từ các sai sót chủ quan của con người (như say xỉn, vượt đèn đỏ, buồn ngủ) sẽ mất đi tính hiệu quả và cơ sở tính phí khi áp dụng cho các đội xe robotaxi.
Thị trường tài chính đang đứng trước áp lực phải tạo ra các gói bảo hiểm trách nhiệm sản phẩm đặc thù. Trong mô hình mới này, các công ty công nghệ và nhà sản xuất ô tô sẽ là người mua bảo hiểm chính, và mức phí bảo hiểm sẽ được định giá dựa trên tỷ lệ lỗi lịch sử của hệ thống phần mềm, độ tin cậy của thuật toán và mức độ thiệt hại ước tính trong các kịch bản sập mạng lưới diện rộng.
Để hệ thống bảo hiểm mới này hoạt động hiệu quả, sự minh bạch dữ liệu là điều kiện tiên quyết. Các cơ quan quản lý nhà nước cần ban hành các quy chuẩn kỹ thuật bắt buộc việc tích hợp các thiết bị lưu trữ dữ liệu tiêu chuẩn hóa trên mọi xe tự lái. Mọi thông số kỹ thuật, từ góc đánh lái, tốc độ phản hồi cảm biến, tình trạng kết nối mạng viễn thông, cho đến các lệnh điều khiển của hệ thống máy học tính bằng milli-giây trước thời điểm va chạm đều phải được ghi nhận và có thể truy xuất một cách minh bạch, khách quan bởi bên thứ ba độc lập.
Sự tiến hóa của công nghệ xe tự lái đang đi nhanh hơn rất nhiều so với tốc độ hoàn thiện của hành lang pháp lý. Sự phát triển bền vững của thị trường xe tự lái trong tương lai không chỉ phụ thuộc vào những bước tiến của trí tuệ nhân tạo, mà còn phụ thuộc rất lớn vào khả năng giải quyết triệt để các rủi ro luật pháp hiện hữu. Việc thiết lập một hệ thống quy định rõ ràng về trách nhiệm sản phẩm, cơ chế đảo ngược nghĩa vụ chứng minh và các tiêu chuẩn khắt khe về an toàn dữ liệu sẽ bảo vệ quyền lợi chính đáng của nạn nhân. Đồng thời, một môi trường pháp lý minh bạch, có thể dự báo được rủi ro sẽ giúp các tập đoàn công nghệ và định chế tài chính yên tâm phân bổ nguồn lực để tiếp tục hoàn thiện công nghệ di chuyển mang tính tương lai này.