Công nghệ quân sự

Tin vũ khí hôm nay 2/9: Sau 27 năm nằm xưởng, ‘quái vật hạt nhân’ Nga đã trở lại

Hoàng Vũ 02/09/2026 07:00

Tin vũ khí hôm nay, Nga hồi sinh một trong những chiến hạm lớn nhất thế giới; Tiêm kích J-10CE xuất hiện tại Uzbekistan, cán cân ảnh hưởng Trung Á đổi chiều; Mỹ chọn “mắt thần” mới để săn các mối đe dọa tốc độ cao trong vũ trụ.

Nga hồi sinh một trong những chiến hạm lớn nhất thế giới

Nga đang chuẩn bị đưa tuần dương hạm hạt nhân Admiral Nakhimov trở lại Hải quân sau gần ba thập kỉ nằm xưởng. Con tàu hiện vẫn trong quá trình thử nghiệm và dự kiến hoàn tất thử nghiệm cấp nhà nước trước cuối năm 2026, sau đó mới chính thức trở lại biên chế.

militarnyi.com-wp-content-uploads-2025-08-_photo_2025-08-18_21-37-30-1.jpg
Tuần dương hạm hạt nhân hạng nặng Admiral Nakhimov. Ảnh: OS

Thay đổi lớn nhất là kho vũ khí với 20 tên lửa chống hạm P-700 Granit đời cũ đã được thay bằng 80 ô phóng thẳng đứng UKSK, cho phép sử dụng nhiều loại đạn gồm Kalibr, Oniks và tên lửa siêu vượt âm Zircon. Đây là bước nâng cấp đáng kể so với cấu hình vốn được thiết kế từ thời Liên Xô.

Một số nguồn Nga cho rằng tàu còn có 96 ô dành cho tên lửa phòng không, đưa tổng số ô phóng lên 176. Tuy nhiên, loại tên lửa chính xác trang bị cho lớp phòng không tầm xa vẫn chưa rõ. Trang quân sự Janes đánh giá hệ S-300F cũ đã được thay thế, nhưng chưa thể xác định chắc chắn đó là phiên bản hải quân hóa của S-300PMU1 hay S-400. Vì vậy, chưa nên khẳng định toàn bộ 96 ô này thuộc hệ S-400.

Tàu Nakhimov được đưa vào biên chế Liên Xô năm 1988 với tên Kalinin, đổi thành Admiral Nakhimov năm 1992 rồi nằm xưởng từ cuối thập niên 1990. Chương trình hiện đại hóa quy mô lớn chỉ thực sự bắt đầu năm 2013 tại Sevmash, dù kế hoạch ban đầu từng đặt mục tiêu hoàn thành năm 2018.

Sau hàng loạt lần trì hoãn, chi phí được các nguồn Nga ước tính đã vượt 200 tỉ rúp (2,3 tỉ USD). Nếu trở lại đúng kế hoạch cuối năm nay, Nakhimov sẽ mang tới cho Hạm đội Phương Bắc một chiến hạm mặt nước có khả năng phóng số lượng lớn tên lửa tấn công tầm xa, nhưng cũng đặt ra bài toán không nhỏ về nhân lực, bảo dưỡng và lực lượng hộ tống cho một con tàu có kích thước rất lớn.

Tiêm kích J-10CE xuất hiện tại Uzbekistan, cán cân ảnh hưởng Trung Á đổi chiều?

Uzbekistan đã công khai ít nhất 6 tiêm kích đa nhiệm J-10CE mang phù hiệu không quân nước này tại căn cứ Karshi-Khanabad. Hình ảnh được truyền hình nhà nước phát ngày 28/8, cho thấy các máy bay lăn bánh và được phun vòi rồng chào đón, qua đó xác nhận thương vụ từng chỉ xuất hiện qua ảnh nguồn mở. Uzbekistan trở thành khách hàng nước ngoài thứ hai của J-10 sau Pakistan.

www.armyrecognition.com-images-stories-news-2026-september-_china-delivers-first-j-10ce-fighters-to-uzbekistan-to-challenge-russian-influence-in-central-asia-925-001.jpg
Uzbekistan đã tiếp nhận ít nhất 6 tiêm kích đa nhiệm Chengdu J-10CE, đánh dấu lần đầu nước này đưa vào biên chế một dòng tiêm kích không có nguồn gốc Liên Xô kể từ khi giành độc lập. Uzbekistan cũng trở thành quốc gia nước ngoài thứ hai vận hành J-10CE, sau Pakistan. Ảnh: Bộ Quốc phòng Uzbekistan

Sáu chiếc được đưa về Lữ đoàn hàng không hỗn hợp độc lập số 60 tại Karshi-Khanabad, nơi cũng vận hành nhiều tiêm kích MiG-29 và Su-27 có nguồn gốc Liên Xô. J-10CE là phiên bản xuất khẩu của J-10C, sử dụng radar mảng pha quét điện tử chủ động AESA và có khả năng mang tên lửa không đối không tầm gần PL-10E cùng PL-15E dẫn đường bằng radar chủ động. Các nguồn công khai đặt tầm của PL-15E ở khoảng 145 km. Máy bay có khối lượng cất cánh tối đa khoảng 19,3 tấn và bán kính chiến đấu được công bố khoảng 1.240 km.

Một điểm khác biệt dễ thấy trên máy bay Uzbekistan là không có cần tiếp dầu cố định thường thấy trên J-10. Điều này phù hợp với việc không quân nước này hiện không vận hành máy bay tiếp dầu, trong khi các máy bay được chuyển từ Trung Quốc sang Uzbekistan sử dụng thùng nhiên liệu phụ cho hành trình gần 3.000 km.

Quan trọng hơn bản thân sáu chiếc J-10 là sự thay đổi về hệ sinh thái. Uzbekistan vốn phụ thuộc nhiều vào tiêm kích thiết kế từ thời Liên Xô, trong khi J-10CE kéo theo radar, tên lửa, liên kết dữ liệu, phụ tùng, quy trình bảo dưỡng và huấn luyện của Trung Quốc. Nước này đã có các tổ hợp phòng không Trung Quốc như HQ-9 và KS-1C, nên J-10CE tiếp tục mở rộng dấu ấn của Bắc Kinh trong lực lượng phòng không - không quân Trung Á.

Mỹ chọn “mắt thần” mới để săn các mối đe dọa tốc độ cao trong vũ trụ

Lực lượng Vũ trụ Mỹ đã chọn Leonardo DRS phát triển một nguyên mẫu cảm biến thế hệ mới có khả năng phát hiện, nhận dạng, theo dõi và cung cấp dữ liệu nhắm mục tiêu đối với những mối đe dọa di chuyển nhanh trong điều kiện phức tạp. Leonardo DRS công bố hợp đồng ngày 1/9.

www.armyrecognition.com-images-stories-news-2026-september-_u.s.-space-force-selects-leonardo-drs-sensor-to-track-and-target-fast-moving-threats-in-space-1920-001.jpg
Hình ảnh mô phỏng vệ tinh theo dõi tên lửa đạn đạo và siêu vượt âm của quân đội Mỹ. Ảnh: Internet

Đây mới là hợp đồng nguyên mẫu theo cơ chế hợp đồng đặc thù (OTA), chưa phải chương trình sản xuất hàng loạt. Giá trị hợp đồng, tiến độ, cấu hình cảm biến và kiến trúc triển khai đều không được công bố. Leonardo DRS cũng không nói rõ mục tiêu cụ thể sẽ là vệ tinh đối phương, tên lửa đạn đạo, phương tiện siêu vượt âm hay một nhóm khí tài khác.

Công ty chỉ cho biết công nghệ được phát triển cho các nhiệm vụ “ưu thế không gian” và “kiểm soát không gian”, đồng thời nhấn mạnh khả năng sản xuất với chi phí thấp hơn và mở rộng số lượng nhanh khi cần. Vì vậy, cách gọi chắc chắn hơn hiện nay là cảm biến phục vụ nhiệm vụ trên không gian, thay vì khẳng định cấu hình cuối cùng sẽ là một vệ tinh độc lập trên quỹ đạo.

Giá trị của công nghệ nằm ở việc giữ được vệt bám sau lần phát hiện đầu tiên. Với một mục tiêu di chuyển hoặc cơ động rất nhanh, biết nó từng xuất hiện ở đâu chưa đủ. Cảm biến phải liên tục cập nhật vị trí và tạo dữ liệu đủ chính xác để một hệ thống khác tiếp nhận, ra quyết định và nếu cần có thể sử dụng vũ khí.

Đây cũng là hướng mà Mỹ đang đẩy mạnh trong các kiến trúc cảm biến không gian mới. Leonardo DRS đã tham gia chương trình Tracking Layer Tranche 3 với các tải trọng hồng ngoại nhằm theo dõi tên lửa đạn đạo và vũ khí siêu vượt âm từ lúc phóng tới giai đoạn đánh chặn. Hệ thống đó thậm chí hướng tới tạo dữ liệu đủ chính xác cho tên lửa đánh chặn.

Hợp đồng mới nằm trong đợt tăng tốc mua sắm của danh mục Space Combat Power. Lực lượng Vũ trụ Mỹ cho biết đã trao 7 thỏa thuận trong tháng 5 và 6, dự kiến thêm 6 thỏa thuận trong tháng 7, tổng cộng 13 chương trình trị giá hơn 500 triệu USD nhằm đưa nhanh công nghệ thương mại vào kiến trúc quân sự trên không gian.

Hoàng Vũ