Vũ khí laser - lớp ‘khiên ánh sáng’ có đủ sức thay thế tên lửa phòng không?
Làn sóng máy bay không người lái buộc các quốc gia thúc đẩy vũ khí laser để bảo vệ bầu trời.
Sự gia tăng đột biến của các vụ xâm nhập bằng máy bay không người lái (UAV) từ châu Âu đến châu Á đang buộc nhiều quốc gia phải đẩy nhanh việc triển khai hệ thống phòng thủ bằng laser năng lượng cao - loại công nghệ từng chỉ xuất hiện trong các phòng thí nghiệm.
Từ Israel, Mỹ, Đức đến Nhật Bản, hàng loạt quốc gia đang tiến gần tới việc đưa “vũ khí chùm tia” vào thực tế, mở ra một hướng đi mới cho phòng không hiện đại - rẻ hơn, sạch hơn và hiệu quả hơn trong việc chống lại mối đe dọa từ đàn UAV giá rẻ.

Những năm gần đây, các sân bay, căn cứ quân sự và cơ sở năng lượng khắp châu Âu liên tục bị UAV xâm nhập. Tình trạng này buộc chính phủ các nước phải ban hành lệnh khẩn cấp, siết chặt vùng trời và đổ nguồn lực lớn vào nghiên cứu công nghệ đối phó máy bay không người lái.
Ban đầu chỉ là rắc rối mang tính khu vực, nhưng giờ đây, UAV đã trở thành chất xúc tác toàn cầu, khiến Ủy ban châu Âu, Mỹ, Israel và nhiều quốc gia khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương phải tăng tốc chương trình vũ khí năng lượng định hướng (directed-energy weapon) và tác chiến điện tử.
Trong bối cảnh số vụ UAV xâm nhập tăng nhanh còn tên lửa phòng không ngày càng đắt đỏ, vũ khí laser nổi lên như lời giải kinh tế và chiến thuật. Thay vì phải phóng tên lửa trị giá hàng trăm nghìn USD để bắn hạ một UAV chỉ tốn vài trăm USD, các quốc gia nay hướng tới tia laser có chi phí bắn gần như bằng không, chỉ cần nguồn điện từ máy phát và hệ thống điều khiển chính xác.
Những người tiên phong
Ở nhóm dẫn đầu, Israel là quốc gia đầu tiên đưa laser tiến sát giai đoạn trực chiến. Hệ thống “Iron Beam” (chùm tia sắt) đã hoàn tất nhiều đợt thử nghiệm lớn và dự kiến đưa vào biên chế trong năm 2025. Đây là lớp phòng thủ giá rẻ nằm dưới “Vòm Sắt” (Iron Dome), chuyên đối phó rocket, đạn cối và UAV. Ưu điểm lớn nhất là chi phí mỗi phát bắn rẻ gấp hàng chục lần so với tên lửa đánh chặn.

Tại Mỹ, lục quân đang thử nghiệm hệ thống laser công suất 50kW mang trên xe thiết giáp Stryker (M-SHORAD). Các đơn vị đã tiến hành đánh giá thực địa, kể cả ở nước ngoài, nhằm tối ưu phần mềm, nguồn điện và khả năng điều khiển.
Hải quân Mỹ cũng đạt bước tiến quan trọng khi hệ thống HELIOS trên tàu khu trục USS Preble bắn hạ thành công mục tiêu bay trong cuộc thử nghiệm năm 2024 - một dấu mốc xác nhận khả năng tiêu diệt thực tế bằng laser trên chiến hạm.

Ở châu Âu, Đức và Anh đang đẩy nhanh quá trình thử nghiệm quy mô lớn. Hải quân Đức đã thực hiện hơn 100 lần bắn laser từ tàu hộ vệ Sachsen, chứng minh khả năng điều khiển chùm tia, bám mục tiêu và tích hợp vào hệ thống tác chiến biển.
Anh cũng tăng tốc với dự án DragonFire, dự kiến lắp đặt trên hạm đội trong nửa cuối thập kỷ này. Với công suất khoảng 50kW, DragonFire hướng tới nhiệm vụ phòng thủ tầm gần, chống UAV và tên lửa hành trình cỡ nhỏ - lớp “khiên ánh sáng” trong mạng lưới phòng không nhiều tầng.

Nga và châu Á nhập cuộc
Trong khi tại Ấn Độ, tổ chức Nghiên cứu và Phát triển Quốc phòng (DRDO) đã thử nghiệm thành công thành phần laser trong hệ thống phòng không tích hợp vào tháng 8. Đây là bước tiến quan trọng trong nỗ lực xây dựng hệ thống phòng thủ nhiều lớp kết hợp giữa tên lửa và năng lượng định hướng.
Nhật Bản cũng công bố thử nghiệm hệ thống laser 10kW gắn trên xe cơ động, có khả năng bắn hạ UAV trong các cuộc diễn tập năm 2025. Cùng thời điểm, Hàn Quốc chuẩn bị triển khai Block-I Laser, với chi phí ước tính chỉ khoảng 1,5 USD mỗi phát bắn - một con số thể hiện tiềm năng tiết kiệm cực lớn.
Tại khu vực Trung Đông, Thổ Nhĩ Kỳ thông báo hệ thống GOKBERK do ASELSAN chế tạo đã tiêu diệt thành công UAV cỡ nhỏ trong thử nghiệm. Úc thì tung ra sản phẩm EOS Apollo, công suất 100–150 kW, đã nhận đơn đặt hàng từ NATO, đánh dấu bước tiến của công nghiệp quốc phòng nước này vào thị trường laser quốc tế.
Trung Quốc trình diễn hệ thống laser LY-1 trong lễ duyệt binh tháng 9, cho thấy tham vọng tích hợp loại vũ khí này trên cả tàu chiến và xe chiến đấu mặt đất. Tuy nhiên, các phiên bản xuất khẩu trước đó như Silent Hunter hay SkyShield gặp nhiều hạn chế trong môi trường nóng, bụi - điển hình là các thử nghiệm ở Ả Rập Saudi.

Nga cũng tuyên bố thử nghiệm hệ thống laser mới quy mô lớn, nhưng thông tin chi tiết về thời điểm triển khai thực tế vẫn mơ hồ. Điều này phản ánh khoảng cách giữa tuyên bố chính trị và năng lực kỹ thuật, vốn là thách thức chung trong lĩnh vực năng lượng định hướng.

Ưu thế và giới hạn của “vũ khí ánh sáng”
So với tên lửa hay pháo phòng không, laser có nhiều ưu điểm nổi bật: bắn nhanh, không để lại mảnh vỡ, ít gây tiếng ồn, phù hợp bảo vệ khu vực dân cư, sân bay hoặc nhà máy lọc dầu - nơi an toàn môi trường là yếu tố quan trọng. Một hệ thống laser có thể “bắn” liên tục hàng trăm lần mà không cần nạp đạn, chỉ cần duy trì nguồn điện ổn định.
Tuy nhiên, công nghệ này không phải “vô địch”. Hiệu quả của laser giảm mạnh trong điều kiện thời tiết xấu như mưa, sương, khói bụi hoặc môi trường ẩm ướt. Hệ thống còn đòi hỏi khả năng theo dõi mục tiêu chính xác cao, xử lý nhiệt và làm mát phức tạp. Dù vậy, với mục tiêu là UAV tầm thấp và tầm trung (nhóm 1 - 3), laser đang chứng tỏ độ tin cậy và tính thực chiến ngày càng cao.
Theo các chuyên gia, công suất laser dưới 20kW chỉ đủ để tiêu diệt UAV cỡ nhỏ trong điều kiện không khí trong sạch. Mức 50kW trở lên mới có thể vô hiệu hóa mục tiêu nhóm 3 - những UAV lớn hơn, bay cao và bền bỉ hơn. Từ 100kW trở lên, tia laser có thể làm nóng vỏ rocket hoặc đạn cối ở cự ly chiến thuật.
Tuy nhiên, sức mạnh không chỉ nằm ở công suất, mà còn ở khả năng điều khiển chùm tia, ổn định nguồn điện và làm mát liên tục. Mỗi môi trường - biển, sa mạc hay đô thị, đều đặt ra bài toán khác nhau. Kinh nghiệm của Ả Rập Saudi với hệ thống Trung Quốc cho thấy nhiệt độ, bụi và gió có thể khiến hiệu quả giảm mạnh, thậm chí mất tác dụng.
Laser không thay thế, mà bổ sung cho tên lửa
Dù laser đang nổi lên như giải pháp kinh tế, giới quân sự đều thống nhất rằng tên lửa vẫn giữ vai trò cốt lõi. Trong điều kiện mưa, sương mù hoặc mục tiêu bay nhanh, bay xa, tên lửa vẫn là lựa chọn duy nhất. Do đó, chiến lược tương lai sẽ là phối hợp nhiều tầng: laser xử lý UAV giá rẻ, pháo và tác chiến điện tử lấp “khoảng trống”, còn tên lửa dành cho mục tiêu nguy hiểm và tầm xa.
Israel, Mỹ và Anh đang từng bước tích hợp laser vào mạng lưới phòng không tổng thể - nơi “lớp trong” sẽ là ánh sáng, còn “lớp ngoài” vẫn là tên lửa hay rocket. Cách kết hợp này giúp tiết kiệm đáng kể chi phí mà vẫn duy trì khả năng đánh chặn liên tục.

Khi UAV ngày càng xuất hiện nhiều trên bầu trời châu Âu và châu Á, laser đã rời phòng thí nghiệm để bước vào thực tế. Các chính phủ không còn xem đây là công nghệ thử nghiệm mà là vũ khí của hiện tại, sẵn sàng đối phó với “đội quân UAV giá rẻ” đang thách thức mọi tuyến phòng không truyền thống.
Cuộc đua laser giờ không chỉ là vấn đề kỹ thuật, mà còn là cuộc đua về công nghiệp, năng lượng và khả năng chỉ huy điều khiển. Quốc gia nào làm chủ được ba yếu tố này - nguồn điện mạnh, quang học chính xác, và hệ thống điều phối hiệu quả - sẽ nắm lợi thế trong kỷ nguyên phòng không mới. Thời đại của tên lửa chưa kết thúc, nhưng trong “lớp phòng thủ rẻ và dày nhất”, tia sáng laser đang dần trở thành phát bắn hiệu quả nhất và kinh tế nhất của thế kỷ XXI.