Tin vũ khí hôm nay 17.4: Mỹ ưu tiên sản xuất tên lửa siêu vượt âm tương thích với HIMARS
Tin vũ khí hôm nay, Mỹ ưu tiên sản xuất tên lửa siêu vượt âm tương thích với HIMARS; Anh gửi 120.000 drone cho Ukraine; Trung Quốc tiếp tục hiện diện trong mạng lưới phòng không Serbia?
Mỹ ưu tiên sản xuất tên lửa siêu vượt âm tương thích với HIMARS
Theo Army Recognition, Hải quân Mỹ đã xác nhận tên lửa siêu vượt âm Blackbeard do công ty Castelion phát triển là ứng viên vũ khí đầu tiên trong chương trình tên lửa tầm xa giá rẻ (MACE). Thông tin này đánh dấu bước tiến cụ thể của chương trình kể từ khi được công bố năm 2024, đồng thời mở ra hướng phát triển vũ khí tấn công tầm xa có chi phí thấp hơn nhưng vẫn đảm bảo khả năng sống sót trước các hệ thống phòng không hiện đại.
Hợp đồng trị giá gần 50 triệu USD được ký vào tháng 2 nhằm tài trợ cho việc phát triển nguyên mẫu, thử nghiệm bay và triển khai ban đầu, với tiến độ dự kiến đến cuối năm 2027. Hoạt động phát triển chủ yếu diễn ra tại California, trong khi các thử nghiệm tích hợp trên máy bay F/A-18E/F Super Hornet được lên kế hoạch trong ngắn hạn, cho thấy mục tiêu đưa hệ thống vào sử dụng nhanh chóng.

Chương trình MACE được thiết kế nhằm tạo ra vũ khí phóng từ trên không có khả năng tấn công ngoài vùng phòng không đối phương, với tầm bắn bổ sung cho các hệ thống hiện có như JASSM-ER hay LRASM. Yêu cầu đặt ra bao gồm đầu đạn khoảng 34kg, khả năng dẫn đường cuối để tấn công mục tiêu di động, đồng thời đảm bảo chi phí không vượt quá 300.000 USD mỗi quả và sản lượng tối thiểu 500 đơn vị mỗi năm.
Blackbeard được phát triển như một tên lửa siêu vượt âm tốc độ trên Mach 5 (6.200 km/h), nhưng có kích thước nhỏ gọn hơn so với các hệ thống cùng loại, cho phép máy bay mang theo số lượng lớn hơn. Thiết kế này nhằm giải quyết hạn chế về tải trọng của các vũ khí siêu vượt âm truyền thống. Ngoài phiên bản phóng từ trên không, hệ thống cũng đang được nghiên cứu để tương thích với các bệ phóng mặt đất như HIMARS.
Quá trình phát triển đã bao gồm hơn 20 lần thử nghiệm nhằm đánh giá động cơ, khí động học và hệ thống điều khiển. MACE được định vị ở khoảng giữa các hệ thống đắt tiền như CPS và Dark Eagle với các tên lửa hành trình cận âm, tạo ra lựa chọn cân bằng giữa chi phí và hiệu năng. Trong kế hoạch năm 2027, Hải quân Mỹ dự kiến mua hơn 350 tên lửa, với chi phí trung bình khoảng 442.000 USD mỗi đơn vị, cao hơn mục tiêu ban đầu nhưng được kỳ vọng sẽ giảm khi sản xuất quy mô lớn. Công ty Castelion cũng đang đầu tư cơ sở sản xuất quy mô lớn tại New Mexico, hướng tới năng lực sản xuất hàng nghìn tên lửa mỗi năm.
Anh gửi 120.000 drone cho Ukraine
Anh đang triển khai gói viện trợ 120.000 thiết bị bay không người lái (UAV) cho Ukraine, đánh dấu đợt cung cấp lớn nhất kể từ khi xung đột với Nga bùng phát. Thông tin được công bố khi Bộ trưởng Quốc phòng Anh tham dự cuộc họp Nhóm Liên lạc Quốc phòng Ukraine tại Berlin (Đức), nơi các đồng minh phối hợp hỗ trợ quân sự. Gói viện trợ dự kiến bao gồm nhiều loại UAV như trinh sát, drone FPV tấn công và đạn bay lảng vảng, giúp mở rộng khả năng giám sát và duy trì áp lực tác chiến trong suốt năm 2026.
Quyết định này được đưa ra trong bối cảnh cường độ chiến tranh drone gia tăng rõ rệt. Chỉ riêng tháng 3, lực lượng Nga đã triển khai khoảng 6.500 drone tấn công một chiều, gây áp lực lớn lên hệ thống phòng không Ukraine. Do đó, mục tiêu của Anh không chỉ là bổ sung số lượng mà còn mở rộng dải năng lực, từ tấn công tầm xa đến hỗ trợ hậu cần và tác chiến trên biển.

Theo Bộ Quốc phòng Anh, gói viện trợ bao gồm các hệ thống đã được thử nghiệm trong điều kiện chiến đấu, như UAV trinh sát, tấn công và vận tải. Một số nền tảng có thể đến từ các công ty như Tekever, Malloy Aeronautics và Windracers. Các hệ thống này cung cấp khả năng giám sát tầm xa, vận chuyển vật tư và hỗ trợ tác chiến linh hoạt, phù hợp với môi trường chiến trường phân tán.
Ví dụ, dòng UAV Tekever AR3 có thể hoạt động liên tục tới 16 giờ với cảm biến quang điện và hồng ngoại, trong khi phiên bản AR5 có khả năng điều khiển ngoài tầm nhìn nhờ liên kết vệ tinh. Ở lĩnh vực hậu cần, drone T-150 có thể vận chuyển tới 68 kg hàng hóa, còn máy bay không người lái ULTRA đảm nhiệm vận tải tầm xa với tải trọng lớn hơn. Những hệ thống này giúp giảm phụ thuộc vào phương tiện mặt đất và hạn chế rủi ro trước hỏa lực đối phương.
Gói UAV này nằm trong chương trình hỗ trợ quân sự trị giá 3 tỉ bảng Anh (4 tỉ USD) dành cho Ukraine trong năm 2026, bao gồm cả đạn pháo và tên lửa phòng không. Hoạt động được điều phối trong khuôn khổ Nhóm Liên lạc Quốc phòng Ukraine với sự tham gia của hơn 50 quốc gia.
Trung Quốc tiếp tục hiện diện trong mạng lưới phòng không Serbia?
Serbia đang chuẩn bị ký kết các hợp đồng quốc phòng mới nhằm tăng cường hệ thống phòng không nhiều lớp, trong bối cảnh môi trường an ninh khu vực Balkan trở nên phức tạp hơn. Thông tin được Tổng thống Aleksandar Vucic công bố ngày 15.4, cho thấy Belgrade đang đẩy mạnh hiện đại hóa năng lực phòng thủ trước các mối đe dọa trên không ngày càng đa dạng.
Các kế hoạch mua sắm có thể bao gồm những hệ thống phòng không mới, với khả năng liên quan đến các sản phẩm từ Trung Quốc, nhằm mở rộng vùng bao phủ tên lửa, tăng cường đánh chặn tầm thấp và cải thiện khả năng răn đe tổng thể. Tuy nhiên, chính phủ Serbia chưa công bố chi tiết về loại vũ khí, nhà cung cấp hay giá trị hợp đồng. Những đánh giá hiện tại chủ yếu dựa trên hoạt động hậu cần và mô hình mua sắm trước đây.

Một số phân tích cho rằng Serbia có thể tiếp tục bổ sung các hệ thống như HQ-22 tầm trung để mở rộng phạm vi tác chiến, hoặc HQ-17AE tầm ngắn nhằm tăng cường bảo vệ điểm. Ngoài ra, việc nâng cấp radar và tác chiến điện tử cũng được xem là hướng đi nhằm cải thiện khả năng phát hiện và phối hợp giữa các thành phần trong mạng lưới phòng không.
Dấu hiệu đáng chú ý đến từ hoạt động vận tải quân sự kéo dài từ năm 2025 đến 2026, với các chuyến bay thường xuyên kết nối Trung Quốc, Trung Đông và Serbia. Mô hình này tương đồng với các đợt chuyển giao vũ khí trước đó, cho thấy khả năng tồn tại một cơ chế hậu cần ổn định phục vụ việc tiếp nhận thiết bị quốc phòng.
Hiện tại, hệ thống phòng không của Serbia là cấu trúc kết hợp nhiều nguồn, gồm các tổ hợp tên lửa Trung Quốc, hệ thống Pantsir-S1 của Nga và các nền tảng cũ từ Liên Xô đã được nâng cấp. Các hệ thống này được hỗ trợ bởi radar do châu Âu cung cấp, tạo thành một mạng lưới phòng không tích hợp nhưng mang tính “lai”, không hoàn toàn theo tiêu chuẩn NATO.


